Sub Label Menu bars



Video SBTN phỏng vấn Duy Hân về 3 cuốn sách

Muốn tải về đọc 3 cuốn sách của Duy Hân (dạng PDF) xin bấm vào link:
Những Viên Sỏi Nhỏ (tâm tình và phiếm luận)
Nỗi Niềm Riêng Ta (Thơ)
Đất Cũ (chuyện ngắn & chuyện rất ngắn)


Chuyện Cổ tích Thời đại: Sự tích Cây ớt Hồng Tâm

Thành phố Saigon được mệnh danh là Saigon Hoa Lệ, hoa cho người giàu và lệ cho người nghèo!
Gia đình anh rất nghèo, nên cuộc sống nhiều nước mắt, nhất là từ 1975 - khi Saigon bị đổi tên. Cuộc sống ngày càng xuống dốc dù anh cố gắng bương chải, dầm mưa dãi nắng lo cho vợ con.

Đi “cải tạo” về, gia đình anh chỉ còn con đường đi Kinh Tế Mới, vật lộn với vùng đất đỏ khô cằn. Đào kinh thủy lợi dẫn nước mãi vẫn không tới, anh chỉ có thể trồng được ớt. Giống ớt mới này không cần nhiều nước, và cũng nhờ anh đã từng học ở trường Nông Lâm Súc, biết ứng dụng nên ghép được loại ớt rất to, sai trái, nhờ thế sống cũng qua ngày.
Anh chỉ bất mãn bọn công an địa phương không cho người dân bần cùng con đường sống, thường xuyên hạch họe khó dễ, bắt đóng góp, họp hành liên tục.

Đời buồn hơn thơ

Bạn hỏi tôi sao làm thơ buồn tủi

bởi mỗi ngày không chọn được một niềm vui

Bạn trách tôi sao vẽ tranh màu tối

bởi đợi hoài chưa thấy ngày sáng tươi

Tôi đâu phải là thi sĩ

dù thích viết thơ buồn

Cũng không phải là họa sĩ

dù phác họa nét sầu tương

Mỗi câu là nỗi nhớ

Đường cọ là vạch sầu

tay lau dòng nước mắt

tay vẽ lại niềm đau

Trăng - bài Phiếm luận về Trăng & Trung Thu



Nguyễn Ngọc Duy Hân        

Tôi vừa đi dự buổi Tết Trung Thu do nhiều Hội Đoàn tại Toronto tổ chức về, thật mừng vì các em vui, mọi người vui, trời không bị mưa như tin thời tiết đã dự báo. Trung Thu trong tôi có nhiều kỷ niệm, nhớ tới thì lòng “man mác buồn”, ôi thời thơ ấu đã qua!

Năm tôi 8, 9 tuổi gì đó, dù không mang tên Ngô Như Ý, nhưng tôi quả thật là y như ngố, thế mà chẳng hiểu sao cô giáo lại chọn lên đại diện cho các học sinh tỉnh lỵ đọc diễn văn trong ngày Trung Thu. Để chuẩn bị, chị tôi bắt tôi đọc đi đọc lại nhiều lần cho thật nhuyễn. Rõ khổ, ông Tỉnh Trưởng tỉnh Tây Ninh lúc bấy giờ lại mang cấp bậc Trung Tá, để mở đầu tôi phải xướng lên câu “Kính thưa Trung Tá Tỉnh Trưởng”. Tôi ngọng nghịu tập: “Kính thưa Tung Tá Tỉnh Tưởng”, mất chữ “r”, bà chị cầm thước đập lên bàn quát to “Đọc lại, Trung tá!” Tôi to giọng “Kính thưa Trung Trá Trỉnh Trưởng”, tất cả đều có chữ “r”. Chèn ơi, nếu ông mang cấp bậc thiếu tá hay đại tá chắc tôi đã đỡ khổ hơn. Nhưng hình như lúc đọc thật trước đám đông tôi đã phát âm đúng, vì không nhớ cảnh bị các ông anh bà chị la rầy!